Home » Tin thể thao | News » Anh » Derby Manchester: Khi tiền không phải là tất cả

Derby Manchester: Khi tiền không phải là tất cả

Derby Manchester: Khi tiền không phải là tất cả

Derby Manchester: Khi tiền không phải là tất cả
M.U vô địch Champions League 1998/99 nhờ 2 bàn thắng liên tiếp vào lưới Bayern trong những phút bù giờ ở chung kết, của Teddy Sheringham và Ole Gunnar Solskjaer. Trước đó, M.U thắng ngược sau khi bị Juventus dẫn đến 2 bàn ngay tại Italia, với Roy Keane và cặp tiền đạo Dwight Yorke – Andy Cole lập công trong trận bán kết lượt về. Ở lượt đi, M.U cũng bị dẫn điểm và chỉ kịp gỡ trong phút bù giờ, nhờ công của Ryan Giggs.
Chẳng ai biết Solskjaer, khi cầu thủ người Na Uy gia nhập M.U với giá chuyển nhượng chỉ hơn 1 triệu bảng. Người ta chỉ đoán M.U muốn mua Alan Shearer, nhưng Shearer lại đến Newcastle, với giá chuyển nhượng hơn gấp 10 lần Solskjaer. Sheringham thì đến M.U để thay Eric Cantona (giải nghệ), dù anh còn… già hơn Cantona. Riêng Giggs vươn lên từ đội trẻ M.U.
Tóm lại, Ferguson không hề “rải tiền” để mua ngôi sao, trong những trường hợp Solskjaer, Sheringham, Giggs. Nhưng với những người hùng kia thì có. Cole là cầu thủ thuộc Vương quốc Anh và Ireland đắt nhất lịch sử, khi đến M.U vào năm 1995. Kỷ lục trước đó thuộc về… Roy Keane. Còn sau đó không lâu, M.U lại chi tiền gấp đôi bản hợp đồng của Cole để có Yorke. Thiên hạ nhíu mày, không hiểu vì sao những cái tên ấy lại đắt giá đến như vậy.
Cũng giống Solskjaer hoặc Sheringham, cả Keane lẫn cặp Yorke – Cole đều chẳng bao giờ có hy vọng trong những cuộc bầu chọn lớn. Đấy không phải là những ngôi sao lừng danh. Nhưng với họ, HLV Alex Ferguson có trong tay một trong những cặp tiền đạo ăn ý nhất lịch sử; có những “siêu dự bị” thành công nhất; hoặc có thủ lĩnh tuyệt vời nhất.
5 ngôi sao quyết định đến thành bại trận Man City – M.U
ĐANG TẢI VIDEO…
Vui lòng chờ trong giây lát.
Không nhất thiết phải vung tiền. Nhưng ngược lại, hễ thấy cần thiết, Ferguson lập tức chi đậm đến mức người ta không hiểu nổi. Và dù tốn hay không tốn tiền, những cầu thủ mà Ferguson rước về đều giúp M.U thành công rực rỡ. Bây giờ, người ta chỉ thấy M.U của gia đình Glazer chi tiêu… keo kiệt, hoặc ngờ nghệch (Phó chủ tịch điều hành Ed Woodwards nghĩ rằng làm thân với giới đại diện thì sẽ thành công trên thị trường chuyển nhượng). Nhưng chẳng phải M.U bủn xỉn tuyệt đối. Họ đã chi những núi tiền cho Paul Pogba, Romelu Lukaku, hoặc Angel Di Maria, Memphis Depay trước đây, nhưng xem ra chẳng đáng “đồng tiền bát gạo”.
Trong mùa bóng 1998/99 lịch sử của M.U, Man City chơi ở giải… hạng Ba. Thêm 10 năm nữa, khi “triều đại Al Mubarak” bắt đầu năm 2008, thì Man City trông rất giống… M.U những năm gần đây. Họ mua Robinho, chỉ để nghe anh… nói nhầm trong cuộc họp báo ra mắt: “Cuối cùng, tôi chọn Chelsea (!!!)”. Man City mua Dimitar Berbatov, chỉ để khi đến Manchester thì Berbatov đổi ý vào giờ chót, ký luôn hợp đồng với M.U! Cậy tiền làm gì, khi tiền bạc của đội bóng giàu nhất thế giới ở thời điểm 2008 rút cuộc chỉ được sử dụng một cách… nhà quê như vậy!

Man City giờ đang thành công vang dội, bên cạnh một M.U chỉ biết thất bại. Vẫn là “có tiền mới nên”. Pep Guardiola bỏ ngay thủ môn số 1 nước Anh Joe Hart, thay bằng Claudio Bravo cho phù hợp với quan điểm riêng. Rồi ông lại phải mua gấp Ederson để thay, khi Bravo gây thất vọng. Nhưng đấy là cách chi tiền mạnh mẽ, quyết đoán, chứ không phải kiểu rải tiền chơi ngông. Cách tiêu tiền của Man City bây giờ rất giống cái cách mà Ferguson mua Keane, Yorke, Cole cho M.U ngày xưa.
Ở Manchester hiện tại, “gió đã đổi chiều”. Nhưng đấy không phải vì Man City bây giờ giàu hơn M.U. Đấy là vì Man City bây giờ chi tiền hay hơn, đúng hơn. Cũng vì Man City bây giờ biết cách vươn lên bằng cả con đường bóng đá nữa, chứ không chỉ biết tiêu tiền. Bây giờ lại không thể nói vậy, với M.U.

Nguồn: Bongdaplus