Home » Tin thể thao | News » Anh » Man City: Khi Pep thay đổi

Man City: Khi Pep thay đổi

Man City: Khi Pep thay đổi

Man City: Khi Pep thay đổi
Khi Brazil gặp Italia ở trận chung kết World Cup 1994, cả hai đều đứng trước cơ hội trở thành đội bóng đầu tiên trong lịch sử 4 lần vô địch World Cup. Italia ổn định hơn, thành công hơn trong suốt 3 kỳ World Cup trước đó (chính họ đã thắng Brazil trên đường vô địch World Cup 1982). Ngược lại, đấy là một Brazil đã suy yếu đến mức độ “tồi tệ nhất lịch sử” tại World Cup 1990. Đã 24 năm trôi qua kể từ lần gần nhất Selecao lọt vào chung kết World Cup. Cuối cùng, Brazil thắng. Họ thắng không phải vì quá mạnh, mà vì họ đã… thường xuyên thất bại trước đó. Và dĩ nhiên, vì đã nảy sinh ra những hệ lụy tích cực trong cơn thất bại, để đội bóng lừng danh Brazil phải tự lột xác.
World Cup có Brazil thì đấu  trường Cúp C1/Champions League có Real Madrid. Không phải giới thiệu nữa, về đội bóng đã 13 lần vô địch châu Âu tầm CLB. Chỉ xin nhắc lại: trước khi trở lại ngôi cao trong kỷ nguyên Champions League (1998), Real phải mòn mỏi chờ đến 32 năm. Bản đồ bóng đá đỉnh cao trong thời hiện đại đã coi như không tính đến Real. Hugo Sanchez ư? Santillana ư? “Quinta del Buitre” (Emilio Butragueno, Manolo Sanchis, Rafael Vazquez, Michel, Miguel Pardeza) ư? Cứ việc bay bổng với giá trị “huyền thoại” của họ, trong khi thực tế là họ gần như… chẳng có số má gì bên ngoài phạm vi của bóng đá Tây Ban Nha!
Trước cơn bão lớn là khoảng bình yên. Hoặc nói ngược lại: trước những kỳ tích vô tiền khoáng hậu, người ta thường… chẳng có gì. Giới hâm mộ Manchester City có thể nghiền ngẫm về quy luật thú vị này.
Mùa trước, Man City vô địch Premier League với hàng loạt kỷ lục hào hùng. Và, đáng nói hơn, với một cách chơi tuyệt luân, coi như không có đối  thủ. Họ đã coi như vô địch từ tháng 4, từ thời điểm Giáng sinh, hay thậm chí từ… tháng 9, chỉ là tùy quan điểm riêng của mỗi người. Lạ ở chỗ: Man City của Pep Guardiola vĩ đại như thế, nhưng đã có bao giờ họ làm được điều gì đáng kể ở trận địa Champions League!
Chỉ trong 7 ngày của mùa bóng trước (4 đến 10/4), thầy trò HLV Pep Guardiola đã gục ngã trong 3 trận liền. Họ thua M.U ở Premier League sau khi dẫn trước 2-0. Câu chuyện tan biến rất nhanh, một mặt vì kết quả ấy không làm thay đổi cục diện Premier League, mặt khác vì nó không đáng chú ý bằng trận thua Liverpool 0-3 ở Champions League vài ngày trước đó. Cũng chính vì trận thua “sấp mặt” ấy, mà trận thua tiếp ở lượt về của Man City cũng không được lưu ý nữa. Vậy, thật ra Man City chỉ có một “cú ngã” đáng kể, và trong bóng đá đỉnh cao thì ai cũng có thể thắng ai, trong một trận đấu bất kỳ?
Guardiola không nghĩ như vậy. Có thể, ông đã nghĩ về 24 năm liền thất bại của Brazil ở World Cup hoặc 32 năm trắng tay của Real Madrid ở Cúp C1/Champions League? Giống ở chỗ: gã khổng lồ (trong mắt thiên hạ) thật ra thì… chẳng có gì. Có thể, Pep đã nghĩ đến việc M.U, Chelsea, Liverpool đều đã vô địch Champions League, ngay cả Arsenal cũng đã lọt vào chung kết, trong khi Man City thì chưa bao giờ tiến xa – bất kể tư thế “vô đối” ở Premier League. Sẽ phải thay đổi một điều gì đó…
Thay đổi dĩ nhiên đã có, đã được thể hiện trên sân ở Premier League mùa này. Cụ thể là gì, tùy cảm nhận thôi. Nào là Man City bây giờ có thêm “chất thép” bên cạnh giá trị nghệ thuật. Nào là các trận Tottenham – Man City hoặc Liverpool – Man City đều đáng xếp vào loại… dở nhất Premier League mùa này (trong khía cạnh cống hiến)… Những thay đổi ấy không nhất thiết sẽ dẫn Man City tới thành công ở Champions League. Ngược lại, nếu không thay đổi, chắc chắn sẽ không thành công.
Chính Pep Guardiola giờ đã thay đổi. Hãy chờ xem phần còn lại là như thế nào. Gần chục năm đã trôi qua, kể từ lần gần đây nhất ông được cầm quân trong trận chung kết Champions League (2011)…

Nguồn: Bongdaplus